| Nhật ký - Bé Tuấn và hành trình từ Hòa Bình lên Ba Vì | ||||
|
| Hoạt động - Nhật Kí Hoạt Động |
|
Tớ điện cho cô Nguyễn Thị Phương, Giám đốc Trung tâm bảo trợ xã hội 2 (Ba Vì, Hà Nội) trình bày hoàn cảnh của em. Qua trao đổi, cô Phương cho biết, thực tế, trung tâm chỉ nhận trẻ của Hà Nội, Để có thể được nhận chính thức vào trung tâm, phải qua rất nhiều các giấy tờ rắc rối vì nó là thủ tục hành chính. Tuy nhiên, với tình trạng bệnh của bé Tuấn, càng được điều trị, uống thuốc sớm càng tốt. Vì thế Trung tâm bảo trợ xã hội 2 có thể linh động nếu như nhóm có thể nói chuyện với địa phương, gia đình em Tuấn thì có thể xin 1 giấy giới thiệu và làm đơn xin gửi em tại trung tâm.Các chi phí điều trị, thuốc men cho em Tuấn, trung tâm sẽ không lấy. Tuy nhiên, em sẽ phải đóng tiền ăn hàng tháng, theo quy định là 650.000 đồng, cộng một số chi phí phụ 70.000 đồng, tổng cộng là 720.000 đồng. Sau cuộc điện thoại với cô Phương tớ thấy mình bay lung tung vì sung sướng, muốn ngay lập tức gọi điện thoại cho chú Phương để chia sẻ mà lại ko có số ( chú ấy yêu cầu giấu tên nên cũng không chịu cung cấp cho tớ số đt) Sau 1 chút tỉnh táo thì tớ điện thoại cho em Lan Anh ở Vietnamnet ( chị gái Quỳnh gián nhà mình) để xin số đt của Văn Chung người viết bài báo để xin số đt của bác em Tuấn hoặc 1 ai đó ở xã mà có chức năng nhưng em Lan Anh nói ko lưu số của Chung và hướng dẫn gửi mail cho địa chỉ bangiaoduc@vietnamnet.vn để hỏi ( hehe note 1 cái cho các công việc về sau là địa chỉ mail này sẽ tự động Forwarded cho tổng biên tập cũng như tất cả phóng viên của Vietnamnet :D ) Trời ơi! cái thời gian chờ đợi mail trả lời thật là dài, tớ chỉ ước nó biến hết thành số đt khẩn cấp cho tớ nhờ :"> Cuối cùng tớ cũng nhận dc mail của Chung cùng số đt của bác Tuấn, nhưng gọi đt thì lại báo ko liên lạc dc :( Tức quá tớ lại gọi cho em Lan Anh, mè nheo một hồi cuối cùng em ấy đồng ý đi hỏi hộ nên 1 lát sau tớ nhận dc số đt của Chung( em này 86-88 j đó) luôn. Gọi điện cho Chung, tớ xin dc số đt của cô Hải bên trường THCS _ nơi mà em Tuấn rất hay đi chơi lang thang trước cổng. Cô rất mừng, nói sẽ báo ngay xuống gia đình và gọi điện lại cho tớ. Và đúng là mấy tiếng sau tớ nhận dc đt của bác em Tuấn. Sau 1 hồi nói chuyện, trình bày, thuyết phục, gia đình đồng ý gửi em Tuấn vào trung tâm nhưng bác Tuấn lại ko đưa em Tuấn lên Hà Nội dc vì " gia đình chưa đi xa bao giờ cả" nên tớ sẽ đích thân lên đón em ấy " khoảng trưa mai cháu sẽ lên đón Tuấn". Công việc đầu tiên là gửi mail báo cáo với chú Phương tình hình để chú mừng( sau khi nhận mail tớ báo rằng sẽ gửi em ở trung tâm, chỉ lo tiền ăn 720k/ tháng chú lập tức chuyển thẳng vào TK của tớ mà chú tra trên mạng là 10 triệu đồng và nói: để lo tiền ăn cho em trong 1 năm và mua thêm quần áo") Công việc thứ 2 là tính toán đường và phương tiện đi: ban đầu tớ tính bắt ôtô lên nhưng oto thì hơi bất tiện, tớ lại say xe, mà có vẻ đi 1 mình sẽ hơi bất tiện nếu như có vấn đề gì ngoài ý muốn nên tớ cân nhắc lại và quyết định rủ 1 giai đi cùng( hì! đoạn sau này là đong đưa và chụp mũ nên hem kể đâu :P chỉ biết kết thúc là tớ kéo được con Cừu: Hoàng Xuân Thành đi cùng :D ) ... Vì cái tội ngồi máy tính quá khuya để "làm việc linh tinh" theo như lời Cáo tớ vẫn hay dùng nên cả Cáo và Cừu đều bị vỡ kế hoạch khởi hành lúc 6h sáng >_< Nhưng cũng chỉ chậm trễ chút xíu còn mọi chuyện đều ổn thỏa ^^ Đường đi khá đơn giản vì toàn đường thẳng( bạn Cục mây Kiên Nguyễn đã Search cung đường đi cho tớ, cả con Cừu cũng thế) nhưng mà đi đến trung tâm tp Hòa Bình và tìm đường vào huyện với xã thì tớ và con Cừu hơi bị rối loạn nên phải hỏi thăm kha khá lần :">
Tìm dc nhà bé Tuấn đúng lúc bác của Tuấn đang chở em lên xã để nhận quà do 2 chú ở 1 cơ sở sx tư nhân gửi tặng( họ ở Phủ lý hay nam Hà j đó tớ hem nhớ chính xác) Trông bé Tuấn có vẻ tươm tất hơn trên clip, chiếc áo len đã dc thay bằng 1 cái áo sơ mi sạch sẽ( tuy nhiên Tuấn vẫn mặc cái quần rách te tua) vì sau khi có nhà báo đến thì chính quyền xã cũng như 1 số cá nhân ở xung quanh họ cũng gửi quà quần áo, bánh kẹo với mì tôm cho Tuấn. Sau màn trình bày hoàn cảnh của bác em Tuấn và chính quyền xã, cảm thán thương xót của 2 chú có tấm lòng hảo tâm, 2 chú kia ra về, tớ và em Cừu ngồi lại trình bày với xã và bác em Tuấn. Ngay lập tức chú( chắc là) chủ tịch đồng ý cấp giấy ngay( tớ có cảm giác họ rất mừng vì có người đưa em Tuấn đi), thủ tục giấy tờ, viết đơn, đóng dấu dc thực hiện trong khoảng 30' với sự hỗ trợ ngồi chép của một anh xã mà tớ ko biết chức danh(đúng ra là bác em Tuấn phải viết nhưng chú ấy quên nhiều chữ quá nên phải nhờ anh xã viết giúp cho nhanh và ra dáng lá đơn), còn tớ lượn lờ đọc( oách hem: 1 cái đứa trình bày văn bản hành chính cực kém như tớ lại ngồi đọc đơn cho 1 anh xã chép_ tớ tự hào về tớ dã man :( )
Sau đó thì bác Tuấn đưa Tuấn về nhà trước còn tớ với em Cừu lên trường THCS Dũng Phong để gửi tặng trường 1 ít báo Văn Học Tuổi Trẻ tớ lấy bên Lollybooks cafe( Hì! 36 cái tiện thể, đường kể cũng xa, vác theo đám báo cũng hơi vướng chân 1 tí nhưng cũng 1 công đi nên^^ tiện đặt quan hệ để sau cho bên TNT làm " Ngày rực rỡ" lun)
Quay trở lại nhà em Tuấn là lúc 11h30’, tính là đưa em đi luôn rồi 3 chị em ăn ở quán nào đó ven đường vì ngại với gia đình bác em Tuấn nhưng về đến nơi thì thấy gia đình đang lục tục nấu cơm, bác Tuấn nói để em ăn cơm chia tay với gia đình nên... Buổi sáng nay ngoài 2 triệu đồng tiền mặt hai chú ở cơ sở sx tư nhân kia gửi tặng mà về nhà em Tuấn đã háo hức kể là: bác em đã lấy tiền để đi đổ 20 ngàn tiền xăng, 60 ngàn tiền thịt và 1 số thứ rau dưa khác Ku Tuấn còn được gửi tặng 1 thùng catong trong đó có mấy bộ quần áo mới tinh( rất đẹp nhưng quá to so với khổ người gầy gò của em) 1 cái mũ, 1 đôi dép( cũng rất to, bằng đầu, bằng chân tớ luôn L ) 1 cái xe oto điều khiển từ xa mà Tuấn và anh con bác của Tuấn rất háo hức lôi ra chơi còn có mấy túi bánh kẹo mà nhìn thấy Tuấn liền kêu là : “để thắp hương bố mẹ”. Tớ, em Cừu cùng cô giáo Hải( người mà tớ gọi điện lúc trước để nhờ liên lạc với gia đình bác em Tuấn) đi theo Tuấn.
Qua cái vườn mía, tớ nhìn thấy một căn nhà gỗ nhỏ xiu, Tuấn thình lình kêu “ mọi người ở ngoài đấy” rồi chạy nhanh vào nhà, đóng chặt cửa.
Lúc đầu tớ ko hiểu gì, sau nghe cô giáo vừa cười vừa nói “ Tuấn gấp chăn màn hả?” tiếng Tuấn cười bẽn lẽn bên trong tớ mới hiểu, hóa ra cu cậu thẹn vì trong nhà đồ đạc bừa bộn nên tính đóng cửa “thu xếp” lại mới cho mọi người nhìn vào_ đúng là nhìn vào vì nhà nhỏ xiu, chỉ đủ chỗ kê 1 cái ban thờ trên đó có ảnh mẹ của Tuấn( ko thấy ảnh bố) 1 cái giường do mấy tấm ván ghép lại mà trên đó là mấy cái chăn( tớ nghe ku Tuấn kể là mới dc thầy cô giáo trên trường cho) 1 cái quạt của 1 người bán hàng tốt bụng nào đó ở chợ cho Tuấn khi em đi lang thang xin ở đó. Chỗ còn dư trong “nhà” là 1 cái chum nho nhỏ mà Tuấn lỏn lẻn cười khi được hỏi đựng gì? ( lúc đầu tớ với cô giáo đoán là đựng nước nhưng tớ ngó vào thấy mấy cái túi bóng, nhà lại tối nên ko rõ) hóa ra là chỗ đi vệ sinh của em ấy( và của bố trước khi bố em ấy mất). Tuấn để mấy gói bánh, kẹo lên ban thờ bác gái Tuấn mang từ nhà sang 1 bó hương và đốt rồi cắm vào bát hương là 1 cái bát nhựa cũ. Tớ hỏi Tuấn “ thế em khấn bố mẹ những gì”, Tuấn hồn nhiên nói em khấn “bố mẹ ơi phù hộ cho con mạnh khỏe sau này học giỏi, bố mẹ ăn kẹo ạ” và nói to “ mọi người cũng phải khấn chứ?” Tớ cũng chắp tay khấn “ Em xin phép đưa bé Tuấn của anh chị lên trung tâm 2 điều trị, kính mong anh chị phù hộ cho cháu mạnh khỏe, mọi chuyện tốt đẹp”
Sau khi thấp hương xong mọi người lục tục quay lại nhà bác em Tuấn, vì hôm nay mất điện nên nhà nấu cơm hơi muộn, bác gái Tuấn mang lên một cái bát ô tô nhựa trong đó có cơm, thịt lợn luộc và mấy miếng lòng cùng 1 bát nước canh mì tôm nấu với bí và bảo Tuấn ăn. Cậu chàng ăn ngon lành và có vẻ rất thích thú vì hôm nay có cả thịt và lòng lợn luộc( bình thường thì chỉ có cơm rau) vừa ăn vừa nghịch chiếc ô tô mới dc cho. Một lát sau thì mâm cơm dọn ra, tớ với em Cừu dc mời vào ăn cùng với cả nhà. Có một chút gợn vì em Tuấn thì ngồi ngoài và ăn trong bát nhựa trong khi... nhưng ( có lẽ là) may quá vì trước khi cả nhà ăn cơm thì em ấy đã ăn xong và quay ra sân nghịch ngợm với cái xe. Trời đổ mưa như trút nước khiến cả tớ và em Cừu rất lo lắng, lo sức khỏe em Tuấn nhỡ nhiễm mưa, lo đường vào trung tâm 2 vừa xa đường lại rất xấu... Bác gái em Tuấn có vẻ rất buồn, bác nói chuyện bố mẹ Tuấn lúc trước, chuyện sự kỳ thị của những người xung quanh( người ta ko muốn em Tuấn tắm ở giếng vì sợ ô nhiễm...Tuấn toàn ra suối tắm) chuyện bác cũng quý Tuấn nhưng nhiều khi Tuấn cũng cứng đầu ko nghe lời, chuyện gia đình khó khăn, chuyện Tuấn rất ghét mẹ vì mẹ là người lây bệnh cho Tuấn và bố... Nhìn hai bác cháu ôm nhau, mắt bác gái đỏ hoe và đầy nước thấy tội ghê gớm nhưng cũng đủ tỉnh táo để biết rằng nếu Tuấn đi, ko chỉ tốt cho em mà còn... tốt cho cả gia đình nhà bác, họ hàng cùng dân trong thôn, xã :( Những kỷ niệm cũ Hơn 2h rưỡi mà trời ko ngớt mưa, 3 chị em lùng thùng áo mưa và lên xe mới mục tiêu trung tâm 2 thẳng tiến: Cừu làm xế, em Tuấn ngồi giữa còn tớ ngồi sau^^ Chẳng biết em Cừu thế nào chứ tớ với ku Tuấn mệt rũ, tớ gà gật mất mấy đoạn còn cu Tuấn lúc đầu còn véo von hỏi thứ này thứ kia sau thì ngồi im, nhìn thì thấy đã gà gật ngủ. Đoạn đường vào TT2 vẫn xấu như...mọi khi ^^ nhưng rất may là 3 chị em đều an toàn_ em Cừu đi rất cẩn thận vì tớ cảnh báo liên tục :D. Vào tới TT2 mọi thủ tục rất nhanh vì các anh chị đều rất nhiệt tình: anh Nguyễn Thành Long bên phòng Hành Chính, anh Vũ Minh Nam bên phòng CSND Trẻ, chị Nguyễn Thị Hậu bên phòng kế toán. Trong lúc tớ với mọi người làm thủ tục thì cậu chàng nhà ta chạy lung tung hết chỗ này đến chỗ khác để khám phá, tự nhiên đến mức một chị trong văn phòng phải thốt lên là “ cái thằng ku này đúng là dân lang thang nên lanh quá, chẳng lạ gì cả, lại lém nữa” ( Tớ kể thêm là em ấy nhắng cực, lại “ma lanh” nữa cơ: lúc gặp em ấy tớ thấy rất đau lòng, thấy tay và chân em ấy có những nốt sần và có cả vết máu đỏ nữa, ai dè lúc ngồi ở xã với mấy bác, em ấy cười sặc sặc kể: bác em ấy sợ máu lắm vì thế em ấy lấy bít bi đỏ tô mầu lên để dọa cho bác sợ)
Một lúc sau bé Tuấn đã dc mẹ mới dắt về nhà. Đầu tiên là vào khu Y tế để bác sĩ kiểm tra sơ bộ, tớ hóng hớt dc là cân nặng của Tuấn là hơn 16kg chút xíu, những nốt trên người Tuấn là do viêm da( ghẻ), Lưỡi có hiện tượng bị nấm trắng, viêm phổi (lao)... Vậy là ổn rồi, đêm nay sẽ là một đêm tuyệt vời với Tuấn: có mẹ mới, có bố mới, có anh chị em mới, một ngôi nhà thật to, 1 chiếc giường thật ấm, những bữa cơm rất nóng cũng những bác sĩ chăm sóc rất tận tình.
P/s: 2 chị em Cáo và Cừu trên đường phóng về nhà đã hân hoan nói với nhau rằng " Mình phục mình quá" hihi cái cảm giác " lần đầu tiên" nó sung sướng như thế đấy. Đây là lần đầu tiên dò theo các thông tin báo chí, sử dụng các mối quan hệ có sẵn mà mình đã gây dựng, cộng thêm lửa của bản thân và một chút liều... Vậy mà thành công. Tất nhiên là còn một vài thủ tục như xin giấy của xã để xã xác nhận và đề nghị huyện, sở Hòa Bình làm công văn đề nghị với bên hà Nội để Hà Nội đồng ý tiếp nhận em và chuyển giao cho trung tâm 2 để em được hưởng những chính sách ưu đãi nhưng mà bước lớn nhất ta đã làm dc rùi, sợ gì các bước tiếp theo ko làm được nhỉ :-* Cảm ơn em Cừu, cảm ơn bạn Thương, cảm ơn em cục mây, em Lan Anh và đặc biệt cảm ơn chú Phương người đã tiếp sức cho bạn Cáo rất nhìu :x cảm ơn cô Phương, anh Nam, anh Long ở trung tâm 2 nữa_ nếu ko có sự đồng ý và nhiệt tình của trung tâm thì bé Tuấn sẽ còn gặp nhiều khó khăn lắm lắm ạ! "1, 2, 3 con khỉ" tụi nhóc hô to ^^
Đây là những anh em người thân mới của bé Tuấn ^^ Vậy là sẽ có những bữa cơm tối nóng sốt, dc ngồi ăn trên bàn cùng với nhiều bạn cùng lứa và tối dc ngủ trên một chiếc giường rất chắc chắn trong một ngôi nhà vô cùng sạch sẽ, an toàn và không kỳ thị ^^ Mời mọi người xem toàn bộ ảnh tại đây ạ https://www.facebook.com/album.php?aid=75872&id=1338439395&ref=mf tớ chụp bằng điện thoại thui Chúc mọi người 1 ngày tốt lành ! Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|





Nhóm tình nguyện Niềm Tin là một trong số ít những nhóm tình nguyện hiện tại có hoạt động hàng tuần tới các làng trẻ, trung tâm bảo trợ, trong quá khứ là tới sẻ chia và chơi, dạy kĩ năng sống cho các đối tượng.





Đầu tiên phải kể là Chiều ngày 24/8 bạn Cáo nhận dc một cái mail rất cảm động của chú Phương, chú gửi kèm cho tớ link bài báo về em Tuấn 8 tuổi đang mang trong mình virut HIV mà phải sống 1 mình trong một ngôi nhà bé xiu, ngày ngày tha thẩn ở chợ xin ăn, xin tiền của mọi người 



























