| (nhật kí thành viên)Nhật kí ngày đầu tiên xuống Hữu Nghị... | ||||
|
| Hoạt động - Nhật Kí Hoạt Động |
|
Nó đang ngồi nghe "Gửi làn gió", một bài hát của bạn học sinh người Lào ở Việt Nam dành tặng mẹ, bài hát mà anh Trung Bati đang điên đảo vì thích thú. Trưa nay thôi, nó mới chỉ cảm nhận được phần nào ý nghĩa của bài hát. Còn bây giờ, có lẽ nó đã cảm nhận được thật đầy đủ ý nghĩa qua từng giai điệu, từng lời ca... ![]() Hôm nay là một ngày đặc biệt đối với nó... Nó được đến một nơi, như tách biệt hẳn với những bon chen, chô bồ, với những cát bụi của cuộc sống đời thường... Từ đoạn Cầu Diễn còn đang rất bụi vì thi công đường, nó rẽ vào 1 con ngõ nhỏ. Vào đến thế giới ấy, nó có cảm giác như đó cũng là một góc của cuộc sống nông thôn nơi nó từng lớn lên. Qua những cái cây thật to... Đến 1 cánh đồng (cái mà anh Trung miêu tả là "Lúc nó chín cơ, thơm dã man luôn í" :))... Con đường dẫn vào làng ngày 1 gần hơn. Nó háo hức lắm.. Và như chiều sự mong đợi của nó, cánh cổng làng trẻ đã ở ngay trước mắt... ![]() Cảm giác đầu tiên ư? Cảm giác đầu tiên là không có cảm giác gì cả. Vì nó không biết lúc ấy nó đang thấy thế nào nữa. Có lẽ là 1 chút bất ngời xen lẫn cảm động khi 1 thằng bé "Siêu nhân" chào anh Trung... Rồi nó đến, hỏi "Em chào chị! Dạo này chị có khỏe không?". Ôi, câu hỏi tưởng như ngờ nghệch ấy lại làm nó xúc động đến đơ cả người luôn í. Bình thường có ai hỏi nó thế đâu, vậy mà, một em bé khuyết tật đã quan tâm đến nó 1 cách đặc biệt như thế.. Rồi cả đoàn cùng vào... Nó cảm nhận được sự thân quen khi các em tíu tít đến chơi cùng các anh chị. Nó cảm nhận được sự nghiêm túc trong công việc khi mọi người giúp các em làm mẫu. Nó học được rất nhiều điều mà từ trước nó không biết, rằng cái bông hoa nhỏ tí ti trên thiệp được tạo ra bằng cách ấn chặt cái khuôn vào giấy. Nó còn được vẽ con hươu nè, được dán bông tuyết nè, dán nơ hoàn thiện cùng các em. Nó lại còn viết những chữ Merry Christmas nữa (cái này thì em xin nhận tội với Đảng và Chính phủ, vì e viết xấu quá)... Cả nhóm rất vui vẻ, nhưng khi làm việc, nó cảm nhận được sự nghiêm túc một cách tuyệt đối. Anh Trung Bati thì sắp xếp công việc, tí một lại ngoáy với Su 1 câu. Chị Bé iu iu thì xem xét từng cai thiệp, bố trí từng việc một. Su thì bận rộn với các mẫu thiệp và công việc cho các em nhỏ... Già thì thắt nơ, dính bông tuyết..., cũng không quên lừa tình 1 chú để mà tựa lưng vào người ta với cái lý do không thể từ chối được "Già bị mỏi lưng"... Các anh bên Khát vọng cũng lăng xăng hết làm phong bì lại đến giúp các việc khác... Khi công việc đã tương đối hoàn thiện cũng là lúc bè lũ ham hố bóng đá bỏ Đảng và chính quyền xuống sân chơi đá bóng. hic. để lại mấy cái thân gái ở trên dọn dẹp nốt... Nhưng lúc ra về, ngồi đợi "xe ôm" cũng là lúc nó nghĩ nhiều hơn cả. Là khi 1 em đến và hỏi thăm nó, về tên tuổi, về quê quán...Đến lúc ấy nó mới hối hận, vì tại sao người ra làm quen trước không phải là nó? Có lẽ nó quen sự thu mình, quen những thứ sẽ sẵn đến với nó.. Và nó thấy hơi thất vọng về bản thân... Là khi nó cùng chơi cưỡi ngựa với các em, lâu lắm rồi nó không được chơi những trò như thế... Là khi những giọng nói méo mó của các em cất lên những lời ca.... Lời ca cứ nối tiếp với lời ca, nhưng tiếng ca không tròn trĩnh và bay bổng như của những em bé bình thường, nhưng trong sáng và tha thiết hơn rất nhiều... Là khi được hát cho các em nghe bài "Em là bông hồng nhỏ", là khi các em cứ yêu cầu hát mãi bài hát "Ba sẽ là cánh chim"... để rồi nó thấy xót xa cho những tuổi thơ ấy, những tuổi thơ chưa một lần được cất tiếng gọi cha, gọi mẹ, nhưng cũng đang khao khát lắm một cánh chim của ba, một cành hoa của mẹ để đưa tuổi thơ con bay thật xa... Là khi nó được các em quan tâm hỏi "Chị tên là gì? Chị quê ở đâu? Ơ, chị ở hải Dương ạ? Cái Việt (hay gì đó) nhà mẹ ... cũng ở Hải Dương đó chị"... Là khi nó lặng người đi khi nghe những câu trả lới từ 1 tuổi thơ bất hạnh "Em được nhặt về ở tận Vĩnh Phúc cơ", rằng khi nó hỏi "Thế quê em ở đâu?", thì đáp lại bằng 1 ánh nhìn ngơ ngác và câu trả lời "Em không biết"... Ôi, nó ước gì không chạm vào những vết thương sâu thắm nơi trái tim của các em. Nó ước gì tuổi thơ của các em được đủ đầy bằng 1 phần của những đứa trẻ khác.... ![]() "Đến ngày tết năm nay con không yên lòng. Nhớ gia đình và mẹ ở nhà. Đến ngày Tết năm nay không có chúng ta. Sống cùng nhau đủ mặt như cũ. Mặc dù trái tim con sống cách xa mẹ. Chân ân tình con với mẹ vẫn sẻ chia. Đường trường hôm nay con từng ngày vẫn muốn biết. Mẹ ơi, có hạnh phúc không?
Gửi bài ca bài này đi theo làn gió. Nếu mà mẹ được nghe mẹ hãy đừng lo. Con ở bên này vẫn khoẻ thoải mái, và bước tiếp bằng trái tim dũng cảm. Sẽ chăm chỉ học hỏi tiến tới kiến thức. Con sẽ thành người tốt cho mẹ hạnh phúc. Mặc dù khó khăn và rất gian khổ, sẽ vượt qua chẳng sợ điều chi. Đều dành cho mẹ yêu thương
Đến gió trưa năm nay ai cũng vui mừng. Đón mùa xuân và một năm mới. Đến gió trưa năm nay nếu mẹ không ngờ, Là con thấy yêu mẹ thiết tha. Mặc dù trái tim con sống cách xa mẹ, chân tình con với mẹ vẫn sẻ chia. Đường trường hôm nay con từng ngày vẫn muốn biết Mẹ ơi...có hạnh phúc không?...ư..ư..." Lời bài hát cứ vang mãi... Nó nhớ mẹ... Nhớ sự quan tâm của mẹ, nhớ từng bữa ăn mẹ nấu, nhớ từng lời mắng đầy yêu thương, nhớ những cái thơm vụng trộm đặt nhẹ lên má mẹ, để mẹ mắng yêu "Con hâm này" :D. Nhớ những câu dặn dò, nhớ từng ánh mắt... Nhưng nó chợt nhận thấy nỗi nhớ ấy bây giờ quá nhỏ bé so với những gì nó đang cảm nhận về cuộc sống này... Nó có người quan tâm, yêu thương... Còn những em thơ, không biết ai là mẹ, không được nhận tình thương của người thân. Bao yêu thương đã "Gửi làn gió", nhưng cuộc đời của các em vẫn như những cánh bồ công anh, lửng lơ, lững lờ trôi theo những cơn gió.... ![]() Nó được nhận quá nhiều tình yêu thương... Từ gia đình, bạn bè... Và bây giờ còn có cả 1 gia đình mới - Tình nguyện niềm tin. Nó nhớ những câu chỉ bảo của anh Trung Bati (mặc dù bị nhắc nhở cái gì thì nó cũng "cứ vùng vằng cái đã" ;); nó nhớ những lời chia sẻ của chị Bé về Tình nguyện niềm tin nhà mình, nó nhớ những cuộc trò chuyện vui đùa của nó với Lương, My, Tùng.., nó nhớ những câu nói đầy yêu thương của Già, của anh Tiến, nó nhớ sự quan tâm rất ấm áp của chị Ngọc Bông, nó nhớ sự nhẹ nhàng và hiền lành của Mai Trang... Ôi, nó nhận được quá nhiều sự yêu thương! Giá như sự yêu thương ấy có thể san sẻ cho mỗi em 1 ít, để cuộc sống của các em sẽ tràn ngập những yêu thương... Nhưng nó bit rằng cả nhà mình đều đang làm điều ấy, đều sẻ chia những yêu thương.... Bây giờ, nó có thể trả lời câu hỏi của anh TRung, rằng "Thấy Tình nguyện niềm tin thế nào?", câu trả lời là "Rất ấm áp"! Nó sẽ như thế thôi, cùng mọi người sẻ chia những yêu thương... Và nó biết rằng có 1 tình yêu nữa đang lớn trong nó, tình yêu đối với gia đình "Tình nguyện niềm tin". Nó vẫn sẽ gọi mọi người là các tình yêu ;), để yêu thật nhiều... Nối trọn những yêu thương,cả nhà nhé! Cảm ơn cả nhà nhiều lắm í!
![]() Nhàn - www.tinhnguyenniemtin.com
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|



Nhóm tình nguyện Niềm Tin là một trong số ít những nhóm tình nguyện hiện tại có hoạt động hàng tuần tới các làng trẻ, trung tâm bảo trợ, trong quá khứ là tới sẻ chia và chơi, dạy kĩ năng sống cho các đối tượng.





Một nửa ngày đã trôi qua... Nửa ngày để nó nhận ra rằng nó đang sống rất có ích. Cuộc sống của nó không đơn giản là sự tồn tại. Cũng nửa ngày thôi... để nó nhận ra biết bao điều về cuộc sống, để nó nhận được thật nhiều sự quan tâm, để nó sẻ chia thật nhiều...
















