| [Nhật kí thành viên] - Nguyễn Thu Thủy FTU | ||||
|
| Hoạt động - Nhật Kí Hoạt Động |
|
Nhiều hơn một hoạt động tình nguyện. Ở đó có một gia đình, có tình thân, có sự ấm áp, có những người anh chị em mà phải chăng do may mắn đã mang đến cho mình.
...Tự nhiên hôm nay dậy rất sớm. Chờ 6:00 để đánh thức một ai đó, chúc người đó có một ngày tốt lành. Muốn nghe một bản nhạc về ngày mới, chọn mãi cuối cùng lại nghe "Một ngày bình yên"... Cả một tuần đã trôi qua, vẫn nguyên vẹn cảm xúc hôm ấy. Lần đầu tiên, luôn là lần đầu tiên với bao cảm xúc trong veo. Đi họp buổi sáng về, mệt phờ. Chẳng ăn uống gì, lăn ra ngủ để chiều xuống làng. Cái tính kì cục đã mang lại cho mình một kỉ niệm đáng nhớ. Tự tìm đường xuống tận nơi, cũng chẳng phải vòng vèo nhiều, khả năng tìm đường khá tốt mà (mình phục mình quá!). Mỗi cái tội mình có vấn đề với việc định vị mục tiêu: cháu ơi còn 2km nữa là tới rồi -> cháu ơi, quay lại khoảng 200m nữa đi -> chị ơi tiến khoảng 100m nữa -> Cháu ơi lùi khoảng mấy chục mét nữa là đc -> Em ơi tiến tẹo nữa thôi, mấy chục mét nữa là ổn :|. Tiến với chẳng lùi, mãi ko thấy làng đâu. Bực với bản thân rồi đấy nhé! Đang tự cho tâm hồn mình một trận thì thấy cái cổng to ơi là to đập vào mắt. Ôi thiên đường là đây, cuối cùng cũng đến^^.
... Thực sự mình đã từng rất ghét trẻ con. Chẳng hiểu tại sao. Chắc tại nhà mình chỉ có hai chị em tầm tầm tuổi nhau nó quen rồi, không được tiếp xúc nhiều với trẻ con đâm ra ngại. Thế mà đầu năm dám dũng cảm đi dạy các em ở SOS. Qua một hoạt động nhỏ đó thấy yêu các em nhiều lắm... Bước vào nhà, lên tầng 2, có chút bỡ ngỡ nhưng trên hết mình thấy một cảm giác gì đó rất ấm cúng ở nơi này (trời thì nóng mà lại ấm cúng, đúng là nhiều khi mình có cách cảm độc thật). Có ai ở đây nhỉ? Không thấy đâu là các em ở làng Hữu Nghị, đâu là thành viên đội thiệp nữa. Thấy một gia đình, và có gì đó hơn cả một gia đình... Thấy mình lớn lên nhiều lắm trong không khí này. Thấy muốn làm một cái gì đó thật ý nghĩa cho cuộc sống này. Đơn giản là vậy. Không phải chưa đi tình nguyện bao giờ vậy mà thêm một lần mới lại thêm nhiều xúc cảm đến lạ thường... Chủ nhật ấy mình chẳng làm đc gì nhiều, cũng muốn ở lại làng lâu thật lâu. Nhưng không thể được... Chưa tiếp xúc với các em nhưng cảm giác các em đã gần, gần lắm. Nuối tiếc khi phải về. Có bước đi vội vã rồi ngoái lại nhìn. Sẽ quay lại, để làm được nhiều hơn thế. Không phải là cố gắng quay lại mà là hứa, chắc chắn…
… Thời gian qua đi đã bao lâu rồi nhỉ? Có quá ngắn đâu mà những gì mình làm được vẫn là con số 0 thế này? Đã cho mình nhiều hơn một cảm giác đi tình nguyện, đã cho mình một gia đình, một tình thân, sự ấm áp. Thiệp Nhân Ái, Tình Nguyện Niềm Tin đã nhắc mình một điều nếu muốn làm một cái gì đó thì hãy bắt đầu ngay đi, bắt đầu ngay từ hôm nay… Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|



Nhóm tình nguyện Niềm Tin là một trong số ít những nhóm tình nguyện hiện tại có hoạt động hàng tuần tới các làng trẻ, trung tâm bảo trợ, trong quá khứ là tới sẻ chia và chơi, dạy kĩ năng sống cho các đối tượng.














