|

Nhật kí của mưa - nhật kí lần đầu xuống Hữu Nghị... 15/05/2011
Tối qua nó đã overnight, chỉ vì những cảm xúc vớ vẩn ùa về theo những hạt mưa. sáng, nó vẫn cố gắng mắt nhắm mắt mở rời khỏi giường, đi phỏng vấn CTV " tết thiếu nhi 2011 - niềm tin cho em " với 1 tâm trạng hỗn độn. buổi phỏng vấn kết thúc, chút niềm vui nho nhỏ^^, nó lại cùng bạn lang thang hội chợ việc làm, chả biết để làm gì nữa. bơ phờ,mệt và đói.
gần 1h30, ăn vội tô bún ốc, vừa ăn vừa liên lạc với các anh chị bên nhóm tình nguyện niềm tin để đi xuống làng. đôi khi đã muốn bỏ cuộc vì không liên lạc được cộng với mệt, buồn ngủ vô cùng nữaT_T. nhưng chẳng biết sao, vẫn lọ mọ lên diễn đàn nhóm, rồi thì thấy số điện thoại anh cục mây, thế là gọi, thế là lại kéo nhau đi với 2 con mắt chỉ chực nhắm tít lại thôi... ôi sao con đường nó lắm bụi thế, mắt cứ là mờ đi, nhặm tít luôn ý. vậy mà chân vẫn cứ đạp, miệng vẫn cứ bô bô nói chuyện, bụi đấy, xa đấy, nhưng chẳng hề nản chí^^. cuối cùng cũng đến làng "làng Hửu Nghị" chút bở ngở và lạ lẫm khi lần đầu tiên nó đặt chân đến 1 ngôi làng trẻ em đặc biệt như thế này. ấn tượng đầu tiên, nó cảm như là nơi vui chơi của trẻ em ý, bao nhiêu là đồ chơi cho trẻ con luôn, cầu trượt rồi bập bênh...nhaỷ qua vũng nước đọng lại sau cơn mưa, nó bước vào nhà T5, ngôi nhà đặc biệt nhất nó từng vào, những con người nó thường chỉ thấy gián tiếp qua TV hay internet, giờ đang ngay cạnh bên nó đấy, có chút gì đó rất lạ trong nó...ngôi nhà được trang trí rất chi là đáng yêu, rất trẻ thơ và trong sáng.

leo lên tầng 2 của nhà, ôi, nó thấy bao nhiêu thiệp là thiệp, nhìn cái nào củng thấy xinh xinh, yêu yêu. rồi thì cũng bon chen với các anh chị cái chân dán tem thiệp.hihi. chật, chả có chổ ngồi mà hành sự, thế là con bạn bảo sang bên cạnh, thoáng nhìn thấy 1 em bên canh, có chút ngập ngừng nhưng chỉ thoáng qua, thế là nó lại hồn nhiên xí xớn ngồi bên cạnh em. vừa dán tem, nhưng nó cũng không ngừng để ý đế em ý, thấy em ấy cũng muốn dán, thế là cũng đưa tập tem cho em, em gỡ, chị dán. cái nào không gỡ được thì em ý lại đưa cho nó^^ thấy mình có ích hẳn luôn ý. ôi mà yêu cái nụ cười trong veo của em khi gỡ được một cái tem ra khỏi tập tem. nhưng mà nước miếng em ý cứ chảy ra không kiểm soát đk:( đinh kiếm cái khăn giấy lau cho em, ôi thế mà ngạc nhiên lắm khi thấy em tự rút khăn ra lau sạch luôn. thấy vui vui khi em 1 phần nào đó tự chăm sóc được cho mình, giỏi ghê y'. không khí trong nhà sao ấm cúng và rộn tiếng cười quá, lúc nào cũng thấy cười đùa, anh chị trong nhóm cũng hài hước mà dễ gần lắm lắm:) cảm giác như là gia đình mình cả luôn vậy. Chuẩn bị bắt tay vào công việc
rồi thì công việc đóng gói cũng xong xuôi, thấy anh chị thu dọn, thế là 3 tên tưởng chuẩn bị về nên chào anh chị ra về trước:"> ( vì đi xe đạp mừ) nhưng ra thì thấy anh chị còn ở lại chơi với các em, thế là cũng xí xớn ở lại, ngồi bập bênh nhìn các em chơi, các anh đá banh^^ tưởng rằng chỉ ngồi chán rồi lủi thủi về khi nắng tắt, thế mà các em không biết từ đâu đến, cứ ôm lấy, rồi hôn má nữa cơ, cứ gọi chị hoài. ôi yêu thế, các em cứ quấn quýt lây' mình, trò chuyện nhiều lắm, các em cũng hiếu động lắm, hỏi nhiều thứ mà chị cũng bó tay^^ ôi mà ngạc nhiên lắm, có em trai 10 tuổi, người thì bé ơi là bé, vậy mà thông minh thế, mượn điện thoại mình nghe nhạc, thế mà biết đổi bài, tìm bài hát luôn dù mình để tiếng anh rồi ý, khủng hơn là em ý còn đổi cả ngôn ngữ viết sang tiếng việt đk nữa:O ngạc nhiên không nói nên lời luôn o_0. Chơi cùng các em sau khi hoàn thành công việc.


những gì hiếm thì mới thấy quý, những gì thiếu thì mới thấy đáng trân trong, có lẻ vậy mà các em - những mảnh đời thiếu vắng tình yêu thương của gia đình, nên được yêu thương là quý lắm, là thích lắm, vậy nên được gặp các anh chị, chắc các em vui lắm. cứ nhớ hoài câu hỏi của 1 bé " lát nữa bọn em ăn xong là các anh chị về à, sao lại thế?" lúc đấy sao mình cứ thấy nghèn ngẹn, không biết trả lời thế nào với em, nên chỉ biết im lặng....khẻ thấy buồn. lại vu vơ rồi:( tiếng kẻng vang lên, các em kéo nhau đi ăn, trời cũng tắt nắng, thế là 3 đứa xinh phép anh chị về trước. con đường về, vẫn bụi mờ mịt....nhưng đi qua màn bụi ấy, nó đã đến 1 ngôi làng với những yêu thương luôn được trân trọng và sẻ luôn đong đầy cho các em. rồi ngày khong xa nó sẻ lại qua màn bụi ây, lại về chơi bên các em thương yêu
Hoài Thanh - FTU
Nhóm Tình nguyện niềm tin
|