|
Đây là một trong những bài "thu hoạch-rút kinh nghiệm" từ những thành viên trực tiếp tham gia tổ chức chương trình Tết Thiếu Nhi Niềm tin cho em 2011 Nếu hỏi SiL đã thu hoạch được gì từ sau chương trình Niềm tin cho em 2011, SiL sẽ trả lời rằng, SiL đã được học.
Cuộc sống giảng đường có thể dạy SiL nhiều thứ, nhưng không thể dạy cho SiL hiểu thế nào là nỗ lực hết mình cho một điều gì đó, cố gắng vì niềm vui của một người dù xa lạ.
Khi khởi động chương trình là cuối tháng 4, khi đó ở trường SiL đang là lúc cao điểm với các bài thi giữa kì, các bài thu hoạch môn học. Phải thừa nhận rằng khi đăng kí tham gia SiL rất băn khoăn, thậm chí lo lắng không biết liệu mình có thể cùng lúc vừa học vừa chạy chương trình cho tốt được hay không. Nhưng rồi SiL nghĩ, nếu như không thử sức thì mình sẽ chẳng bao giờ vượt qua được những ranh giới hạn hẹp của bản thân. Lúc đăng kí tham gia vào nhóm tổ chức chương trình, mà bây giờ được đặt tên là e-niềm tin, SiL đã không biết rằng quyết định đó sẽ thay đổi rất nhiều điều trong cuộc đời mình.
Dù đã tham gia một vài hoạt động trước đó của nhóm, nhưng SiL vẫn chưa có nhiều dịp để tiếp xúc với các thành viên khác. Một phần do thói quen trong giao tiếp hay đẩy bản thân vào vị thế quan sát những người khác, nên điều đó khiến mọi người nghĩ SiL khá trầm tĩnh (nhưng thực ra là không phải đúng không nè :”> ), và cũng chính bởi thói quen đó mà SiL đã tự hạn chế khả năng kết nối với mọi người của bản thân. Nhưng chính các thành viên của e-niemtin đã giúp cho mình hòa nhập với mọi người trong nhóm, và học được rằng phải tự chủ động hòa nhập và giúp người khác hiểu mình thì hai bên mới có thể có một mối quan hệ tích cực.
 Buổi họp đầu tiên ở trường Ngoại thương với mình là một buổi tối rất đáng nhớ. Hôm trước đó mình đã phải cố làm bài tập ở trường cho thật nhanh để làm phần bài tập phân tích mà Trung giao. Đến lúc họp, khi nêu ý kiến ngoài mặt thì bình thản nhưng mà thực ra SiL run lắm, y như lần đầu phải lên thuyết trình trước lớp ấy. Nhưng rồi mới thấy mình thật là …gà, sao lại phải run thế nhỉ, là một buổi họp để mọi người cùng nên ý kiến và cùng đóng góp cho nhau chứ có bị chấm điểm đâu :D Nếu sai thì sửa, có chỗ nào chưa tốt thì rút kinh nghiệm cho những lần sau thôi mà.
Quãng thời gian chạy chương trình đều là những ngày đáng nhớ. Nào là khảo sát địa điểm, nào họp, khảo sát vật giá vật liệu, v.v… Những công việc đã trải qua đến giờ mình đều nhớ rất rõ, bởi không chỉ kinh nghiệm tích lũy được mà còn có biết bao kỉ niệm trong đó. Những lúc bị quở trách, những lúc được khen, những lúc mệt phát khóc… nhưng mà đến giờ nhớ nhất chỉ là những nụ cười khi mọi người ngồi bên nhau thôi.
Lúc làm việc chủ yếu ai được phân công việc gì sẽ làm công việc ấy, cũng có lúc kết hợp với nhau để làm. Đôi lúc mọi người vì áp lực mà tự kỉ hết cả lượt. SiL cũng theo thói quen, việc gì cũng cố tự làm lấy. Ngay cả lúc làm việc với bên 350, cũng thừa nhận rằng có đôi khi đã nảy sinh suy nghĩ ‘Thà tự mình làm lấy còn nhanh hơn’. Rồi SiL lại học được, sức lực của một người không thể bằng sức lực của nhiều người, cách tư duy của cá nhân không thể vượt qua cách tư duy của tập thể. Có thể đôi khi cùng làm việc không thể tránh khỏi xung đột về suy nghĩ, nhưng có xung đột mới có thể phát triển, cùng tìm ra giải pháp tối ưu cho vấn đề. Đến giờ nhìn lại mới thấy xúc động, bởi chính vì quá tâm huyết với công việc nên mọi người mới như vậy. Nếu như chỉ là một ai đó thờ ơ, bàng quan với công việc sẽ không có cái tâm huyết ngùn ngụt như lửa rực cháy ấy.
 Những buổi làm việc với bên 350, tới giờ không còn nhớ tới sự mệt mỏi hay bực dọc trẻ con nữa. Dù đúng dù sai thế nào, là công việc của mình, mình phải tâm huyết với nó đến cùng. Nếu như đối tác thờ ơ mà ta cũng vô tâm bỏ mặc thì công việc bỏ cho ai? Vả lại, làm việc không phải để chấm công, mà là để đem tới nụ cười cho các em kia mà. Thế nên bây giờ SiL nghĩ rằng, kinh nghiệm lớn nhất sau việc lần này, không phải là đổ lỗi đúng sai được hơn cho nhau, mà là phải chủ động và tích cực để dẫn dắt đối tác mới có kết quả tốt.
Mấy buổi họp tập trung trước ngày tổ chức chương trình là những buổi SiL nhớ nhất. Lúc tất cả mọi người, mỗi người một tay, cùng nhau chuẩn bị cho sự kiện trọng đại ngày mai. Khi đó nghĩ lại quãng thời gian trước đó mới thấy mình thực là dại dột. Làm một mình, cái thiệt thòi nhất không phải là mệt mỏi ra sao, mà là không thể cùng nhau cười vui đáng nhớ đến vậy.
Cả một tháng trời tất bật, rồi ngày 29.05 ấy cũng tới, chính là lúc mọi nỗ lực được đền đáp. Và quả đúng là như thế. SiL cảm nhận được niềm phấn khích ngay từ lúc chuẩn bị vào buổi sáng, không chỉ từ các em mà cả những tình nguyện viên tham gia chương trình ngày hôm đó nữa. Mọi người cứ chạy qua chạy lại liên, khi vô tình chạy qua nhau cứ tưởng như lâu lắm không thấy mặt. Rồi đôi câu thăm hỏi, một cái nắm tay, một cái ôm vội, và ta lại quay trở lại với công việc của mình. Dưới trời nắng nóng, những giọt mồ hôi cứ lấp lóa, mà những nụ cười của mọi người cũng càng trở nên đẹp hơn.

Có sự cố xảy ra. Ừ thì, với mình, đó là một sự cố. Vì đó là khi mình mệt mỏi mà không thể kiểm soát được, để cho xúc cảm nhất thời vượt qua cả lý trí. Khi ngồi xuống, mọi người cứ an ủi và mình thì thấy có lỗi khi nhìn khuôn mặt lo lắng của mọi người. Vì mình mà mọi người phải bỏ thời gian nghỉ ngơi quý báu ra để ngồi cạnh bên thế này. Mình ghét mình trở nên phiền phức và đáng ghét như vậy. Mình luôn tâm niệm là không được để cảm xúc của bản thân ảnh hưởng tới người khác. Nhưng ngày hôm đó, cứ hệt như là phạm phải điều cấm kị, mình chẳng thể mở miệng nói lấy một câu, cứ thộn người ra. Rồi tự hứa sẽ không bao giờ mắc sai lầm như thế nữa.
Hôm đó, có một chuyện phải cảm ơn Trung. Vì lúc đó mình đang không nghĩ được gì nữa, im lặng ngồi chuẩn bị. Dù mình như vậy, nhưng Trung vẫn qua hỏi thăm công việc và giúp bên mình đi tìm chiếu để cho các em ngồi. Thật ra lúc trước đó có tính tới, mà sau việc đó cứ ngu cả người ra như vậy, không còn biết gì nữa, thật là vô dụng và kém chuyên nghiệp thật.
Lúc chương trình bắt đầu, mọi người ở gian Môi trường của SiL cứ nhốn nháo hết cả. Người tò mò muốn xem khai mạc mà không dám rời vị trí, người hồi hộp kiểm tra đi kiểm tra lại dụng cụ xem có thiếu gì không.

Rồi đoàn tàu đầu tiên cập ga, các em đông hơn số tình nguyện viên cần có nên lúc đầu mọi người rối hết cả. Nhưng cũng dần bắt nhịp trơn tru, cuối cùng vẫn ổn thỏa, may thật. Càng lúc như thế, càng cảm thấy, có mọi người làm việc cùng thật là tốt biết bao. Nếu chỉ có mình thì mình làm sao có thể làm gì được nhỉ.
SiL không bao giờ khóc trước mặt người khác, nhưng hôm ấy đã mấy lần suýt thì không ngăn được nước mắt trào ra. Trước đây xuống làng, dù những lúc cùng làm thiệp, cùng chơi nhưng chưa lần nào thấy các em cười rạng rỡ đến vậy. Những nụ cười đẹp đến thế, lại có chút sức của mình góp vào, thực là cảm động tới muốn rơi nước mắt. Và dù cho những ngày hôm trước đó giông bão, nhưng đã những nụ cười lấp lánh như ánh sáng mặt trời ấy của các em quét tan đi tất cả. Mọi cáu giận, mệt mỏi vụn vặt đều biến mất trong giây lát. Làm sao mà trước đây, mình lại không nhận ra có những điều kì diệu đến thế? Và hôm đó mình cũng đã hiểu được ngọn nguồn sức mạnh của những thành viên đi trước, vì đâu mà các anh chị lại có thể tâm huyết và gắn bó với công việc đến vậy.
Khép lại chương trình, đọng lại là bao nhiêu kí ức hạnh phúc, tích lũy bao nhiêu điều đã học hỏi được. Tuy thật ra còn nhiều lắm những bất cập: nào là chuyện hợp tác, chuyện lên nội dung, chuyện đối ngoại, giao tiếp, v.v… còn nhiều thứ phải rút kinh nghiệm và sửa đổi.
Rút kinh nghiệm ra sao, lần sau làm thế nào cho tốt, SiL xin phép không viết gì cả. Thay vì viết những lời màu mè và dài dòng, mình muốn tự thể nghiệm những điều đó trong lần chạy chương trình lần này. Phải làm tốt hơn lần trước, tốt hơn nhiều nữa, e-niềm tin nhỉ? :D
Sil-Cherry- tình nguyện Niềm Tin.
http://tinhnguyenniemtin.com
|
Add New Comment
Optional: Login below.
Showing 0 comments