| [Nhật kí thành viên] "Không đếm thời gian..." - Nguyễn Thu Thủy | ||||
|
| Hoạt động - Nhật Kí Hoạt Động |
|
... Lần đầu biết đến nhóm là khi mình chập chững bước vào năm nhất. Mình đã đăng kí vào nhóm nhưng lại ngập ngừng không tham gia vì có một nỗi sợ - sợ mình không làm được gì. Nghĩ lại mà bây giờ thấy buồn cười quá. Cứ tham gia ngày đó có lẽ mình đã làm được rất nhiều cho Niềm Tin rồi... Nhớ ngày đó mới đăng kí, mình được nói chuyện với anh 3ti đầu tiên. Mình chưa có chút mường tượng gì về anh. Chỉ là sau buổi nói chuyện đầu tiên thì thấy anh rất thân thiện (thề luôn nhá, ấn tượng ban đầu đấy). Còn buổi nói chuyện thứ hai là lúc mình đang cùng LCC FTU chuẩn bị hội thảo I can be a leader. Và mình biết thêm một điều nữa là anh 3ti có độ kì thị khá cao với một số đối tượng ;)). ... Lần thứ hai mình đăng kí là khi mình hoàn thành xong học kì 1. Lần này thì mình có một dự định rất quan trọng trong kì 2 nên lại lỗi hẹn với Tết cho em. Lại một event nữa mà mình không tham gia được. Nghĩ lại mà tiếc vô cùng luôn ý. Cứ mỗi nhịp chậm là mỗi lần bỏ qua một khoảng thời gian mình có thể sống có ý nghĩa hơn, làm được nhiều việc hơn cho cuộc sống này…
… Lần thứ ba mình đăng kí vào nhóm là lần mình chính thức lộ diện ở Niềm Tin. Ôm bản đăng kí về nhà làm trong dịp Tết ;)). Tết ốm nheo nhóc ra nhưng nhớ mình có một bài kiểm tra của nhóm. Đã từng tìm hiểu rất kĩ về nhóm nhưng lần này mình vẫn phải lần sờ lại từng thông tin để tick. Nghĩ lại ngày đấy mình ngoan quá đi mất, làm đủ yêu cầu luôn nhé. Lại còn luôn sợ quá deadline nộp bài ;)). Vậy mà vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu rồi, mình vẫn chập chững trong Niềm Tin một thời gian khá dài… 20/02/2011: Sinh nhật mình. Hôm đấy đi hiến máu ạ (anh 3ti nhìn kĩ nhé! Em đi hiến máu chứ không phải em ở trong đội máu đâu). Thế là mất buổi họp. Cũng không nhớ đó là họp nhóm hay họp thiệp nữa. Hiến máu về, người còn đơ đơ. Gọi cho anh 3ti thì anh bảo buổi họp chưa bắt đầu đâu, đến vẫn kịp. Lờ mờ mình hiểu nhà mình có kiểu họp cao su nhá! (thế mà vẫn bị lừa đến tận mãi về sau. Nhất là mấy hôm họp ở Hoàng Cầu ấy. Chờ mọi người đến dài cổ ra vẫn không thấy ai. Hừm.). 07/03/2011: Hôm nì là cái hôm mình phát hiện ra nhà mình có một số thứ vui vui, chuối chuối rất niềm tin ;)). Vâng ạ, trao giải Gala Niềm Tin mới sợ chứ. Hôm đó mình đã được phen vỡ bụng. Mình nhớ giải “Lải chuối vàng Niềm Tin” nhất. Quá cool, quá ấn tượng và quá shock. Sao nhà mình lại có thể thân thiết với nhau đến vậy? Mình đã tròn xoe mắt khi thấy mọi người cười đùa vui vẻ, gọi nhau bằng biệt danh thay vì tên thật,… Mình thấy ấm thật ấm khi được bên gia đình Niềm Tin… Để rồi sau đó mình như lặn mất khỏi gia đình ấm cúng ấy – một quãng thời gian dài với đủ chuyện buồn vui. Nhớ lắm nhưng bước chân mình vẫn chưa đến được gần nhóm hơn… Thời Xuân Hòa + Hậu Xuân Hòa 1 tháng: “Có vẻ em có duyên họp hơn làm nhỉ?” – em là em nhớ câu này lắm đấy anh 3ti nhé! Sau buổi họp nhóm 7/3, mình lặn vì ốm, đi Xuân Hòa và vì cái sự tự kỉ hâm đơ của mình nữa. Đang giữa Xuân Hòa, bắt được câu hỏi (mà có phải hỏi hay không nhỉ?) của anh Trung, mình bỗng dưng có một mong muốn – được chạy về Hà Nội để làm một cái gì đó, gì cũng được với mọi người. Cái mong muốn ấy bỗng dưng bốc hơi sau khi đi Xuân Hòa về. Mình bị buồn, lí do buồn thì nó dài như sông Nile ấy, nên mình đã tự cho bản thân một khoảng thời gian nghỉ ngơi nhiệt tình lém. Rồi một hôm, mình nhớ ra, mình phải mò đi họp – vâng ạ, đi họp chứ chưa có sờ mó được việc gì hết L. Để rồi sau họp, anh Tiến mtn nói với mình như sau: “Nhân sự đang khủng hoảng mà anh chưa thấy em chạy gì cả. Đi họp chỉ để nắm thông tin và chém gió thôi chứ phải hoạt động thật thì mới biết được chứ em.”. Hự, thế là mình làm một việc rất chi là nhỏ cho chương trình Tết thiếu nhi: đi rải bài ở diễn đàn ạ :”>. Thấy mọi người vất vả, làm biết bao nhiêu việc, cũng thèm được lăng xăng như mọi người nhưng chưa đủ khả năng để giúp mọi người nhiều hơn :(. Bỗng dưng tự kỉ tập 1 ở Niềm Tin. Thấy mình vô dụng quá đi thôi :|. 29/05/2011:
Lỗi biết bao cái hẹn để được hạnh phúc ngập tràn khi tham gia một event của Niềm Tin. Hôm đấy về nhà, bị đau chân, mỏi người và cái hệ quả tất yếu với một con bé dặt dẹo như mình - ốm :((. Vẫn hăng hái lắm. Chạy thêm ba ngày liên tiếp nữa mới quyết định die một tháng sau đó. Một tháng sau vẫn ho khù khụ, vẫn như có lửa trong người ấy - ốm liệt giường rồi :((. Cơ mà vui, theo một nghĩa nào đó. Tự dưng được sống ý nghĩa hơn, thấy mình trưởng thành hơn, thấy mình vui vẻ hơn,… Yêu đời và yêu nhà mình, cũng một tình yêu dài thật dài, như sông Amazon ý (dài hơn nỗi buồn mới kinh chứ :D). 24/07/2011:
Event thứ hai được tham gia. Làm thủ quỹ và tự thấy mình rụt rè một cách không cần thiết. Tự dưng bùng nhùng giữa một đống tiền nong. May mà control được và vẫn chưa bị tự kỉ tập 2. Sau vụ này về, mình tự hứa lần sau mà cầm tiền dù vì lí do gì, cũng sẽ không để chi thừa, dù là một xu >:). Hôm đấy được chơi cùng các em, thấy vui không thể tả. Cũng thấy mình đã đóng góp được gì đó cho chương trình nên không bị buồn như cái thời tham gia Tết thiếu nhi nữa. Cũng tháng này, mình đi bán thiệp ở Liễu Giai – vụ này chắc nhớ mãi không quên. Giờ thú nhận với mọi người là hôm đấy em bị mất xe lâm sàng ạ :”>. Sau một buổi tối kiểm thiệp, ngủ mê mệt đến 9h00 sáng hôm sau, mình quyết định đến trường Liễu Giai một lần nữa. May mà cái mặt mình lúc nào cũng như rất hiền lành, ít nói nên bác bảo vệ trả xe cho ngay, không thì… Nhớ mặt bác bảo vệ rồi nhé, mong bác luôn được vui vẻ, hạnh phúc. Cái xe của cháu, ôi, cháu chỉ biết cảm ơn bác bảo vệ như thế thôi *sụt sịt ùi đới*. Tháng 8/2011: E-niemtin – vào đây, được tham gia Tết trung thu ngay từ đầu. Bị phấn khích ạ. Mà con bé phấn khích đến độ bỏ luôn DPO để dồn thời gian cho thiệp và event (cũng một phần vì nó quá bận, không thể kham được quá nhiều thứ. Nó nhìn đi nhìn lại rồi thấy cái buổi hẹn hò e-niemtin ở café 4T ý. Nó bị chấn động mạnh đến nỗi viết mail xin dừng training ở DPO để đi hẹn hò với mọi người luôn :D). Những ngày cuối tháng 8: Học hành như điên, bao nhiêu bài tập. Lại còn một cơ số việc ngoài lề khiến nó phải lo, suy nghĩ rồi lại buồn man mác. Nhưng nó vẫn đang sống bằng Niềm Tin đây. Nó vẫn học, làm việc bằng niềm tin – nghị lực, sức mạnh từ bên trong thúc đẩy nó cố lên, không được chùn bước. Nó không muốn có ver 2 của Kim Thiên Thanh tự kỉ trong Niềm Tin đâu. Nên là, cố nhên! Mau khỏi ốm để chạy tiếp nào. Dạo này ai cũng bận rộn, mình không thể ốm được, phải khỏe để cùng mọi người làm việc chứ :D. Fighting!!! P/s: >:D< ôm cho mỗi mem trong B-Thiệp Nhân Ái, E-Niemtin, M-Niemtin một cái. Mọi người ơi, cố lên nhé! Biết là ai cũng đang rất mệt mỏi nhưng chúng ta sẽ vượt qua được thời kì này và lại chạy thật êm thôi. Cũng dành câu này cho mọi người: Fighting!!! Ah, còn nữa, em rất thích cái sự so sánh em như sầu riêng của anh Hoàn :D. Em thấy anh cũng giống sầu riêng đấy :). Hoài Thanh - nhóm Tình Nguyện Niềm Tin Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|



Nhóm tình nguyện Niềm Tin là một trong số ít những nhóm tình nguyện hiện tại có hoạt động hàng tuần tới các làng trẻ, trung tâm bảo trợ, trong quá khứ là tới sẻ chia và chơi, dạy kĩ năng sống cho các đối tượng.





Nửa năm rồi nhỉ? Thời gian trôi nhanh quá. Chẳng đếm thời gian mà nhìn lại đã ở bên Niềm Tin được nửa năm rồi. Nhiều lời muốn nói, nhiều cảm xúc, nhiều suy nghĩ lắm nhưng chỉ ngập ngừng trên môi, chưa bao giờ nói ra được...










