|
Tôi sinh ra ở quê cha, sống hai năm đầu đời ở một tỉnh miền núi, lớn lên nơi cha mẹ tôi làm việc. Và tôi đã sớm biết cuộc đời mình là những chuyến đi. Tôi có thể đi thật nhiều, đi thật xa bởi đó là định mệnh. Chuyến đi hôm nay không quá dài nhưng đã đủ để tôi biết định mệnh có thể đưa tôi đi đến nơi đâu – một vùng đất xa xôi hay những trái tim ấm áp…
Tôi mong có thể làm một điều gì cho cuộc sống này nên đã quyết định thi Sư phạm khi còn là học sinh cấp 2. Tôi muốn làm giáo viên – một giáo viên có thể lên vùng núi cao xa xôi dạy học cho các em nhỏ thiếu thốn cả điều kiện vật chất lẫn tinh thần. Bạn bè bảo tôi mộng mơ, lãng mạn nhưng tôi biết đó là điều tôi thích. Tôi giữ ước mơ đó như một báu vật – không ai có thể chạm đến, không ai có thể ngăn cản tôi thực hiện mong ước này… Và lẽ ra tôi là một giáo viên…
Tôi mong mình có thể có nhiều tiền để làm từ thiện. Tôi mong mình có thể tạo dựng mối quan hệ tốt với mọi người xung quanh, tôi mong trở thành sinh viên giỏi,… Nếu là một sinh viên Sư phạm, tôi có thể có rất nhiều thứ nhưng sẽ không có đủ tiền làm từ thiện khi tôi quyết định đi lên những vùng đất xa xôi. Tôi nghĩ thế để rồi chọn Ngoại thương là bến đỗ, để rồi chính Ngoại thương cũng là sân ga cho cuộc đời tôi chuyển bánh. Trường ĐH đó cho tôi nhiều hơn một nơi để học tập, cho tôi nhiều hơn một nơi để học cách yêu thương,…
Tôi mong mình có thể trở thành sinh viên năng động trong trường ĐH. Tôi mong tìm được một nơi để được hoạt động hết mình. Tôi mong tìm được một nơi cho tôi cảm giác được cống hiến. Nếu định mệnh cho tôi biết cuộc đời tôi là những chuyến đi thì định mệnh cũng sắp xếp cho tôi gặp được những người bạn đồng hành mà tôi khó có thể tìm được lần thứ hai trong đời. Với những người bạn ấy, tôi luôn có cảm giác ấm áp. Tôi luôn nghe được âm thanh vọng lại từ cuộc sống. Tôi luôn nghe được những trái tim nhỏ bé mong muốn trong thầm lặng – các em muốn được ôm, được yêu thương, được sẻ chia. Âm thanh đó như tiếng thúc giục hành khách lên tàu khi sắp đến giờ chuyển bánh. Âm thanh đó là tiếng lòng mong muốn kết nối yêu thương. Tôi nghe được nhiều nhiều lắm, và tôi cùng những người bạn đồng hành đã quyết định đi đến một nơi, một nơi mà tiếng lòng của các em dễ khiến người ta phải nghẹn ngào khi nghĩ đến – một nơi trên vùng núi Ba Vì dành cho trẻ em sống chung với H.

Một chuyến đi thực sự: tôi di chuyển cả con người và suy nghĩ khi xe chuyển bánh. Và khi đến nơi, cả trái tim tôi cũng phải di chuyển. Tôi thấy thân thương hiện lên trên khuôn mặt từng em nhỏ, tôi thấy ánh mắt long lanh của các em chứa bao nhiêu háo hức. Tôi thấy nụ cười các em chứa đầy cảm xúc yêu thương – cảm xúc mà nhiều khi những người có cơ hội sống dài không bao giờ biết được vì họ mải mê kiếm tìm những may mắn xa xôi. Tôi thấy bàn tay nhỏ xíu nằm gọn trong bàn tay tôi thật ấm áp. Tôi đã cười đấy vì vui lắm khi được nắm một bàn tay. Tôi thấy các em được chơi, tôi thấy những giọt mồ hôi trên khuôn mặt các TNV để rồi tôi thấy trái tim mình rung lên từng nhịp, rõ ràng hơn bao giờ hết, tôi đã yêu. Tôi đã yêu những người bạn đồng hành, tôi đã yêu những mảnh đời kém may mắn, tôi đã yêu những nụ cười trẻ thơ… Tôi yêu cách các em thuyết trình về mâm ngũ quả của từng nhà. Tôi yêu sự hăng say dù trong từng hoạt động nhỏ mà chúng tôi tổ chức cho các em. Tôi yêu những tràng pháo tay, những câu dạ vâng của các em dành cho những anh chị trên sân khấu – yêu lắm khi sự vô tư, ngây thơ của các em trở thành động lực giúp chúng tôi hoàn thành chương trình. Tôi sẽ nhớ mãi một mong ước, giản dị thôi, của các em nhỏ đang từng ngày từng giờ phải đối mặt với ranh giới giữa sự sống và cái chết, của những mầm xanh không có ngày mai: "Trên chiếc đèn lồng chúng em vẽ có một ước mơ của chúng em - đó là chúng em có thể đến trường như bao trẻ em bình thường khác nhưng đến bây giờ điều đó vẫn chưa trở thành hiện thực...". Tôi đã nghẹn ngào và khóc. Ước mơ ấy khi được nói ra sao lại làm người ta đau lòng đến thế? Có ai nghe được, dù chỉ một lần thôi, ước mơ ấy để làm một điều gì đó, để các em có thể sống vui vẻ như bao trẻ em bình thường khác khi mà cuốn sách về cuộc đời các em không có nhiều hơn một chương cho chúng ta suy ngẫm, đắn đo? Một chương sách ấy có thể là 5 năm, 10 năm nhưng nếu bạn biết chúng có thể chỉ là 2 năm, 2 tháng thậm chí chỉ được tính bằng phút bằng giây thì bạn sẽ đưa tay ra nắm lấy những bàn tay nhỏ xíu cần yêu thương ấy chứ? Hãy dừng lại một phút mỗi ngày hoặc ngay trong lúc đợi đèn đỏ, tắc đường để suy nghĩ về những cuộc đời bất hạnh quanh ta, bạn sẽ thấy mình là người may mắn nhất thế gian này, hoặc chí ít may mắn hơn những con người đó…

Vì cuộc đời tôi là những chuyến đi nên đôi chân tôi sẽ đi nhiều lắm, trái tim tôi cũng sẽ có những chuyến đi đến nơi cần san sẻ yêu thương cùng những người bạn đồng hành đáng yêu. Và tôi mong biết bao những ánh mắt lấp lánh niềm vui mỗi nơi chúng tôi đi qua để chúng tôi biết rằng: yêu thương là âm thanh vọng lại từ cuộc sống , là tiếng nói của trái tim khao khát sẻ chia và được sẻ chia, và chúng tôi đã chạm đến được một nơi nào đó trong những trái tim nhỏ bé khao khát tình yêu ấy…

Tôi yêu những chuyến đi. Đó là định mệnh…
Trích từ Trang cá nhân của Nguyễn Thu Thủy - TV nhóm TN Niềm tin
Dương Thị Nhàn - Tình nguyện Niềm tin - tinhnguyenniemtin.com
|