| [Nhật kí thành viên] - Trung thu 2011 - Có những nụ cười làm ta đắng lòng | ||||
|
| Hoạt động - Nhật Kí Hoạt Động |
|
Trong cuộc đời này, cái đến với người ta nhanh nhất là lời nói, là ánh mắt, là nụ cười, là những cái nắm tay, những cái ôm hôn thắm thiết. Nhưng có những cái đến với người ta thật nhanh, khi những ánh mắt, nụ cười ấy chưa nở, đó là tình yêu...
Có lẽ ngày hôm nay, và cả trong suốt cuộc đời này, mình sẽ không bao giờ quên được những lời nói ấy, là những cảm xúc đầu tiên khi những lời nói ấy cất lên....
Một cuộc thi bày mâm cỗ nho nhỏ giữa các nhà để các em có thể tự tạo cho mình một ngày lễ Trung thu đầy ý nghĩa, một vài phút thuyết trình để các em nói về ý tưởng cho mâm cỗ nhà mình, và gần như để hiểu thêm về phong tục truyền thống của Việt Nam... Nhưng điều mà chúng mình được nhận lại là gì? Không phải là một bài nói thao thao bất tuyệt về ý nghĩa của trung thu mà các anh chị đã nói. Không phải là những lời giới thiệu hoa mỹ về tác phẩm của mình. Tất cả đọng lại, chỉ là những dòng nói đứt quãng, ngập ngừng ""Trên chiếc đèn lồng chúng em vẽ có một ước mơ của chúng em - đó là chúng em có thể đến trường như bao trẻ em bình thường khác nhưng đến bây giờ điều đó vẫn chưa trở thành hiện thực..." - Nhà Hoa Mai. "Trên mâm cỗ của chúng em có những chiếc đèn ông sao, sẽ tượng trưng cho các anh chị trong nhóm Niềm tin. Còn chúng em sẽ là những chiếc bánh, kẹo nhỏ ở dưới, và luôn được các anh chị che chở. Mâm cỗ cũng là một mơ ước của chúng em được có một trung thu vui vẻ"... và niềm vui ấy "không cần phải trả lời có vui hay không, mà chỉ cần nhìn vào các mâm cỗ thì mọi người sẽ hiểu" - Nhà Bồ Câu
Không phải là một bài học đến từ trường học - vì các em không được đến trường như những đứa trẻ khác. Không phải bài học đến từ những người cha, người mẹ thực sự - vì các em không có được niềm hạnh phúc nhỏ nhoi ấy. Đó cũng không phải là bài học đến từ những bố, những mẹ, những cô trong trung tâm - vì người lớn luôn cố gắng giữ cho các em những suy nghĩ hồn nhiên nhất trong tuối thơ bất hạnh của mình... Mà đó là bài học đến từ cuộc đời các em, bài học đến từ những cảm nhận ngây thơ nhất của những đứa trẻ. Trẻ con không vô tâm, nhất là với những em nhỏ được đối xử một cách "đặc biệt" như thế, và tất cả những lời nói kia cũng chỉ là sự nhạy cảm của những trái tim non. Nghe các em nói, chợt thấy mình ngu ngốc và bất lực. Đã có lúc tự nói với mình rằng: Sẽ có thể tạm gác công việc tình nguyện, để học tập tốt hơn, sau này kiếm được thật nhiều tiền, thì có thể giúp đỡ được các em nhiều hơn. Nhưng đi đến đây, mới thấy vật chất không phải là cái các em thực sự cần, mà đó là sự yêu thương và sẻ chia... Mỗi chương trình là một cảm xúc, và dù tốt hay chưa tốt, thì đọng lại, vẫn là những cảm xúc suy tư và trầm lắng, về cuộc đời, về con người và số phận... Và nhủ mình phải đi nữa, đi nữa... để cố gắng hiểu hết được cuộc đời - dù biết rằng điều ấy là không thể. Lúc đi đến nghĩa trang của các em, thực sự chỉ có một cảm xúc, đó là sợ. Không phải là nỗi sợ hãi về ma tà, quỷ ám như vẫn hay sợ, mà sợ khi nghĩ đến tương lai và cuộc đời của các em. Những nấm mồ nhỏ,cỏ mọc xanh um, có những nấm mồ chưa kịp xây lên, chỉ là một đám đất nhỏ ngay lối đi mà nếu không có một vài chân hương cắm ở đó thì sẽ không ai biết đó là mộ. Lặng lẽ nhìn những tấm bia mộ... HÀI TỬ... Những cái tên rất đỗi thân thương với biết bao những yêu thương được gửi gắm. Có những em mất khi 4,5 tuổi... có những em mất khi 1,2 tuổi... có những em mất khi được 1,2 tháng.. Và có cả những nấm mồ, trên đó chỉ ghi một dòng ngắn gọn: sinh - tử ngày ...... Và giật mình nghĩ đến những thiên thần non nớt kia... có những em đã hơn chục tuổi... Và nhìn cách mà các em trong các nhà chăm sóc nhau, mới thấm thía được thế nào là tình yêu thương giữa những chú chim non mất mẹ. Và cũng chợt run người khi nghĩ đến những nấm mồ ngoài kia. Các em không sống được lâu, vì Thượng đế không cho em điều ấy... 4,5 năm? Những đứa trẻ trong Trung tâm, cũng có em may mắn sống đến tuổi ấy, nhưng cũng có rất nhiều những em sơ sinh. Mìình cứ bị dằn vặt mãi bởi câu hỏi: Nếu một ngày, một trong số những em nhỏ trong một nhà mất đi, những em khác sẽ cảm thấy thế nào? Cu Khánh nhà mình ở nhà, mỗi khi bố đi làm xa, là suốt mấy hôm đầu liên tục hỏi "Bố đi đâu đấy? Sao bố lâu về thế?", làm cả nhà vừa thương, vừa nhớ, vừa buồn. Và mình cứ nghĩ đến những câu hỏi ấy mà các em nhỏ hỏi mẹ, hỏi các chị lớn hơn - thì nỗi đau nó sẽ nhiều đến thế nào? Đôi lúc cuộc sống thật khắc nghiệt với những đứa trẻ ấy... Nhìn cách các em í nói chuyện với các anh chị, nhìn cách các em chăm sóc nhau, nhìn những ngôi nhà của các em sạch sẽ, ngăn nắp... mới thấy các em ngoan đến chừng nào. Nhìn cái cách mà mặc dù các em không được đi học, nhưng vẫn cố gắng học tốt những gì các cô giáo trong trung tâm dạy, mới thấy đáng lẽ các em phải được cuộc sống ưu ái hơn rất nhiều, chứ không phải một cuộc đời cay đắng như thế...
Mình biết mình nhỏ bé vô cùng, và thay đổi cả thế giới là điều ngoài tầm tay.. Nhưng chẳng hiểu sao vẫn muốn làm một điều gì đó. Một điều nhỏ thôi, để thấy rằng mình đang tồn tại, mình đang được yêu thương và hạnh phúc hơn các em rất nhiều, để các em biết rằng có rất nhiều người sẵn sàng yêu thương và chở che các em Trung thu - đó không chỉ là một phong tục... Đó còn là những yêu thương Trích từ trang cá nhân của Dương Thị Nhàn - TV nhóm TN Niềm Tin
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|



Nhóm tình nguyện Niềm Tin là một trong số ít những nhóm tình nguyện hiện tại có hoạt động hàng tuần tới các làng trẻ, trung tâm bảo trợ, trong quá khứ là tới sẻ chia và chơi, dạy kĩ năng sống cho các đối tượng.















