| [Nhật kí thành viên] - Trung thu 2011 và những cảm xúc đầu tiên | ||||
|
| Hoạt động - Nhật Kí Hoạt Động |
|
Lại thêm một mùa thu nữa tôi xa nhà, lại thêm một trung thu nữa tôi không được cùng hai đứa em chia bánh. buồn và nhớ. Nhưng, trung thu này, tôi không phải một mình, và rất rất nhiều mình, tôi xa hai đứa em, nhưng lại được gần biết bao nhiêu là em nhỏ đáng yêu:X. Chỉ là một ngày thôi, nhưng hôm nay, yêu thương được góp nhặt và tôi thấy mình đã lớn khôn hơn.
Sáng, 2 quả trứng luộc, tôi lên xe cùng nhóm Tình Nguyện Niềm Tin lên Trung tâm giáo dục lao động xã hội số II, trên chuyến xe, trong tôi là những háo hức, hồi hợp và một chút lo lắng, nói đúng hơn là sợ:"> bởi đây là lần đầu tiên tôi đến một nơi đặc biệt như thế, tiếp xúc với những con người mà tôi chỉ nhìn thấy qua những hình ảnh đã nhòa đi khuôn mặt. cảm giác đó vẫn đè nặng trong tôi cho tận tới khi tôi bước vào cổng trung tâm. Nhưng rồi kì lạ lắm, khi tôi cùng các bạn bơm bóng bay, làm đồ trang trí cho chương trình, hình như tôi đã quên đi mình đang ở đâu, trong tôi chỉ còn lại nhưng tiếng cười đùa, tiếng bóng bay vỡ tung thật vui tai và những giọt mồ hôi lăn dài trên má của các bạn. Vui!. và rồi, khi bạn Phan Tuyết gọi tôi đi đón các em ( mình được làm phụ trách một nhà cơ đấy, nhà Hoa Mai nha:D) dấy lên trong tôi sự hồi hộp chờ đợi, nhưng khi các em bước đến, sao trong tôi bình lặng quá, gần gũi lắm, ôi những khuôn mặt ấy sao mà thân thương đến thế, chị em cứ hồn nhiên như người một nhà ý và bổng dưng, tôi thấy mình lớn hơn hẳn, bởi đây là lần đầu tiên, tôi tham gia một tết trung thu với vai trò là người tổ chức chứ không phải là một em nhỏ trong đoàn trẻ con trong xóm đi rước đèn dưới sự dẫn dắt của các anh chị thanh niên nữa:) ừ thì qua cái tuổi nghêu ngao hát tùng rinh rinh khắp xóm rồi đấy, nhưng vui lắm, khi mình được là người nắm tay các em ấy đón trung thu
Là lần đầu tiên, tôi ngồi tô tranh cùng một em nhỏ mang trong mình căn bệnh của thế kỷ, thấy những nét tô của em sao mà mờ nhạt yếu ớt thế, bởi sức em yếu ớt hay bởi em sợ làm tổn thương cả những vật vô tri vô giác ấy, bâng khuâng một chút buồn gợn về trong tôi. Ánh mắt em nhìn tôi cười hồn nhiên mỗi khi tô xong một phần của bức tranh. Ôi...!
Là lần đầu tiên, tôi cùng nhiều em nhỏ bày mân cỗ trung thu, chứ từ trước tới giờ, tôi chỉ có phá cỗ thôi à:">. Các em Nhà Hoa Mai của tôi thật là sáng tạo hết sức luôn ý:X mân cổ là quả dưa với bột nặn làm mắt, mũi, cái miệng cười toe, những quả vải làm mái tóc ( chắc là những lọn tóc xoăn ý mà;))). cái đèn ông sao là tượng trưng cho các bố, các mẹ luôn bên em, những chiếc thạch dừa xếp thành vòng trong bao quanh bên ngoài là các anh, các chị tình nguyện viên, luôn dang rộng vòng tay ôm lấy các em. ôi, xúc động quá! nhưng khi em nói về ước mơ được đến trường như các bạn bình thường, có gì như dừng lại, nghẹn lại trong tôi, và không chỉ tôi, tất cả các bạn chắc chắn cùng chung mọt xúc cảm như tôi khi lắng nghe những ước mơ nhỏ nhoi nhưng thật khó có thể thành sự thật của các em. và tôi chợt nghĩ về tôi, khi bằng tuổi các em bây giờ, đi học, đối với tôi là phải đi học chứ không phải được đi học. Phải chăng, những gì ta dễ dàng có được thì ta không biết trân trọng, không biết rằng đối với môt ai đó, điều đó đang là một ước mơ xa vời. Tôi yêu nhà tôi lắm, nhà Hoa Mai của tôi ý, nhà mà được 94 điểm phần thi mâm cỗ ý. hihi Là lần đầu tiên, tôi nghe giọng hát của một em bé nhiễm HIV, giọng em sao trong đến thế, yêu lắm, nhưng sao tôi nhìn em mong manh thế, ánh mắt em buồn thế... bổng thấy chạnh lòng lắm:(. Nhưng mà phải công nhận rằng đội văn nghệ của các em chuyên nghiệp quá cơ, cứ làm anh chị là phải ồ à ngạc nhiên ý Là lần đầu tiên, tôi đến thắp hương cho những đứa trẻ không bao giờ lớn, nơi đấy, mong cho em được yên nghĩ trong lòng đất mẹ, mong em kiếp sau, sẻ được sống một cuộc đời trọn vẹn xin gửi lại nơi đó, chút yêu thương bé nhỏ trong tôi Chuyến xe lại đưa tôi về với Hà Nội phồn hoa, đang rực mình với những ánh đèn trung thu khắp phố, đang rộn ràng với tiếng trống lân gần xa, nhưng một góc trong trái tim bé nhỏ của tôi, xin được cất giữ những hình ảnh về các em, để tôi nhìn vào mà trân trọng những gì tôi đang có được hôm nay, mà yêu hơn cuộc đời này, mà sống sao cho xứng đáng với những đặc ân tôi đang được nhận. Cảm ơn cha mẹ vì tất cả...:)
Hoài Thanh, TV nhóm TN Niềm Tin Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|



Nhóm tình nguyện Niềm Tin là một trong số ít những nhóm tình nguyện hiện tại có hoạt động hàng tuần tới các làng trẻ, trung tâm bảo trợ, trong quá khứ là tới sẻ chia và chơi, dạy kĩ năng sống cho các đối tượng.














